Thuận theo tự nhiên là cảnh giới cao nhất của trí tuệ

1:04:00 PM

Ảnh minh họa ( nguồn: internet)

Con người một khi so đo tính toán quá nhiều sẽ tạo thành một loại ràng buộc, bị mê lạc quá lâu sẽ tạo thành gánh nặng. Đường đời “mưa gió, gập ghềnh”, nhưng nếu không trải qua mưa gió, sao có thể nhìn thấy cầu vồng?

Thành công cũng tốt, thất bại rồi cũng qua đi, mọi sự đều đến rất tự nhiên. Đời người có hàng trăm hình dạng, tâm thái khác nhau nhưng thuận theo tự nhiên là tâm thái thích hợp nhất!

Kỳ thực, vạn sự không cần phải quá để ý, khi nắm trong tay thì nên quý trọng, một khi mất đi cũng đừng quá tiếc nuối. Quá quan tâm hay để ý quá nhiều sẽ khiến niềm vui trong cuộc đời giảm đi một nửa, “xem nhạt” một chút sẽ thấy cuộc sống phong phú và nhiều màu sắc hơn.

“Có duyên không có phận” hay “có phận không có duyên” đều là sự thiếu sót, sự không tròn đầy trong sinh mệnh. Đừng để nó trở thành vật cản làm hoang mang và làm cho con đường đời của bạn trở nên mịt mờ.

Có thất bại, sẽ có thành công, có hoàn mỹ sẽ có tiếc nuối, thà rằng hãy để hết thảy thuận theo tự nhiên, bảo trì tâm thái thuận theo tự nhiên để đối mặt với cuộc sống, đối mặt với mọi sự vật, con người gặp được trên đường đời!

Đời người giống như “nước chảy, mây trôi”. Những thứ đã qua giống như “nước đổ khó hốt”, “gương vỡ khó lành”. Điều chúng ta có chính là hiện tại. Nên làm một người quên đi cực khổ, từ trong sự “khuyết thiếu” và “vỡ nát” mà học được cảm tạ.

Trong cuốn sách “đường đời trống rỗng”, nếu như chúng ta có thể lặng lẽ viết thêm vào đó chính bản thân mình, nhuộm thêm những sắc màu khác nhau, vẽ lên những tia pháo hoa rực rỡ, đến một ngày nào đó linh hồn và cuộc đời chúng ta sẽ tròn đầy viên mãn!

Trong cuộc sống, kỳ thực có rất nhiều người và việc mà chúng ta cho dù có muốn “chạy thoát” cũng không chạy thoát khỏi, không muốn nghĩ cũng vẫn phải nghĩ. Những điều này được gọi là “duyên”, thứ mà con người “sờ không được”.

Đối mặt với duyên phận, đừng tìm kiếm và cũng đừng phiền não. Lúc duyên đến thì hãy trân quý, quý tiếc duyên, lúc duyên đi thì nên thuận theo duyên. Hết thảy đều thuận theo tự nhiên mới là tốt nhất!


Thế gian không ai là hoàn mỹ. Mọi người, ai cũng đều là từ trong sai lầm và thất bại mà không ngừng “lần tìm” con đường ra cho mình, mà trở nên thông tuệ hơn, trở nên thành thục hơn và biết nhìn xa trông rộng hơn. Không có ai vừa sinh ra đã hoàn mỹ, không có ai sống cả đời mà không từng phạm phải sai lầm, chỉ cần không đi cố tình làm tổn hại người khác là tốt rồi!

Tùy duyên đương nhiên không phải là phó mặc hết thảy sự việc và con người ở cõi hồng trần, lại càng không phải là buông xuôi, chỉ theo đuổi sự vui chơi, giải trí mà chính là bồi dưỡng một tâm thái bình tĩnh, xem nhạt mọi chuyện, xem nhẹ được và mất trong cuộc đời.

Cho dù cuộc đời của chúng ta không thuần khiết, đẹp đẽ như mặt trăng, nhưng trong lòng chúng ta vẫn cần có một khoảng không khoáng đạt rộng rãi, tiếp nhận tất cả. Duyên đến, duyên đi, duyên như nước chảy! “Nước đổ khó hốt, gương vỡ khó lành” huống chi là “duyên phận”?

Cuộc đời ai mà không gặp những điều không như ý, những trắc trở nhưng điều quan trọng là mỗi người đối mặt với chuyện này như thế nào? Bảo trì được một tâm thái lạc quan, hướng về phía trước, không đặt tâm quá nặng vào chuyện danh lợi cũng không cố ý theo đuổi, thản nhiên đối đãi với cuộc đời mới là người có trí huệ.

Hết thảy những gì xuất hiện trong cuộc đời đều không thể “giữ lấy” chỉ có thể “trải qua”. Suy cho cùng, chúng ta bất quá chỉ là những vị khách qua đường mà thôi. Một ngày nào đó chúng ta sẽ “vĩnh biệt” hết thảy những thứ mà mình gặp trong cuộc đời này! Cho nên, sao phải vì những điều “tạm thời” ấy mà khổ sở trong lòng, suy nghĩ ngày đêm không yên?

Luôn có những cơn gió vào sớm mai, luôn có mặt trời rực rỡ vào lúc hoàng hôn hay những ngôi sao sáng vào đêm hè, cho nên chi bằng hãy luôn bảo trì tâm thái thuận theo tự nhiên mà sống!


Có lẽ rất nhiều sự tình trong đời cũng không cần chúng ta phải làm phức tạp đến thế và có lẽ nhiều sự tình cũng có thể cải biến thành đơn giản hơn, vui vẻ hơn! Đợi một ngày nào đó, quay đầu lại nhìn, bạn sẽ phát hiện, cho dù là xảy ra sự tình gì đi nữa thì mặt trời vẫn mọc từ phía đông và biến mất ở phía tây.

Rất nhiều sự tình không cần phải so đo, tính toán quá nhiều, rất nhiều sự tình không cần phải phân rõ ra ai đúng ai sai, tính toán càng nhiều thì sẽ càng mệt, càng tìm ra ai đúng ai sai thì sự tình càng trở nên rối ren và phức tạp!

Quả thực, được vui vẻ, khỏe mạnh, bình an, mới là điều quan trọng nhất đối với mỗi người chúng ta. Trong cuộc sống nhiều quanh co này, có thể xem nhạt mọi chuyện, thuận theo tự nhiên thì cuộc đời mới khoái hoạt, an nhiên mà tự tại!


Nguồn: internet

THÍCH và chia sẻ bài viết: :

Bài viết cùng chủ đề

0 nhận xét

Like us on Facebook

Follow by G+

Follow by Email